›My Vietnamese Family Tradition

By Amy Anh-Thu Ho

About five times a year, my family has a tradition of visiting the graves of my grandmother and grandfather. My grandmother passed away when I was very little, and I miss her very much, though her death didn’t affect me as much as the death of my grandfather, who just passed away last school year. I came to school the morning of his death, and just couldn’t hold it all in.

Since then, I’ve gotten much better, and my family and I have the joy of visiting them a couple times every year. Usually, we get flowers first at a nearby flower shop and we place them in the compartment in front of her tombstone. We always bring incense and pray for a few minutes. Then we spread out all the incense among all the other tombstones so all the deceased can share a part of our prayers.

Occasionally, we bring colored paper that has golden squares painted on all the sheets. The gold is meant to symbolize some type of money or prize. We get these papers from the temple. Along with the papers, we bring a big bucket, and we burn these papers as a gift to the deceased.

My dad also has a shelf in his office that has photos of my grandmother, grandfather, and all of the siblings that my dad lost in the Vietnam War. We set fresh fruit on plates on the shelf as an offering to our family also. I think that it’s very important that my family stays close to our family spirits.

I’m sure that they’re all staying close to us. My parents try to pray every morning, but I don’t always get to it. My family has always been very family-oriented, and I think that this tradition is very important to all of us. Especially during the holidays, we try to go to the cemetery. In fact, my family and I are spending Christmas in , where my parents came from, all throughout the break. I think that this upcoming trip will really help me learn more about how my grandparents, my ancestors. About how they lived and what they did everyday. 

 
 Đi thăm mộ bà Nội với Ba, Mẹ chụp hình

 

Categories: Vũ, Thư, Nguyên
Comments (1) Permalink

›My Ancestors’ Past Made Who I am

Cháu Amy Hồ Vũ Anh Thư viết đoạn văn dưới đây năm cháu 11 tuổi:

A caring daughter, and a loving sister is what makes me who I am.

I come from Vietnam where my ancestors had escaped to the sea.

Visiting my grandmother’s grave, is what my family does.

This helps me connect with my grandmother, as best as I possibly can.

 

A playful friend, and a working student is what makes me who I am.

I hope to know the actual meaning of hapiness and the mourning of life someday.

I hear my mother’s voice, as I think of my childhood past.

As I dream of my parents’ difficulties, I picture them trying to escape.

I wish to experience my father’s heartache, of losing his many brothers & sisters.

 

Prentending to be my parents, helps me to cope with their sorrow and pain.

I believe in helping the less fortunate, including the many homeless.

Touching the hearts of all people, really makes me happy.

 

Feeling happy with myself helps me get through hard times.

I worry about being someone that I’m not.

I cry about finding out of my dog’s death.

 

A good sport with losing, and a good sport with winning is what makes me who I am.

To value my very fortunate life, and all I’ve gotten from it makes me proud.

I dream for all people to work together when needed.

I hope for all and everyone’s dreams come true someday.

 

                                                                                        ~Amy Ho


Categories: Vũ, Thư, Nguyên
Comments (0) Permalink

›Thời Gian

Tết ờ Cali thì Xuân cũng chưa thực sự đến, mà mùa Đông thêm se lạnh, cái lạnh kéo dài nuối tiếc từ mùa thu cũ. Kẻ thi sĩ lang thang trên đường rừng tìm tư tưởng. Thời gian bên em thật ngắn ngủi mà cũng là vĩnh cữu: thời gian của lúc chúng ta cùng có mặt. Anh không muốn tin rằng thời gian sẽ vượt khỏi chúng ta. Anh là kẻ thi sĩ bên lề đường luôn luôn bấu víu, cố giữ cho em dừng lại. Làm sao anh có thể truyền cho em những cảm nhận bằng hồn bằng tim não của anh?

Kẻ thi sĩ đã chết khô trong xác lá của thời gian.



 hình, nguồn: tetet.net


Categories: Nhạc Phổ / Bạn Thơ
Comments (4) Permalink

›Lê Uyên & Phương / Vũng Lầy / Tình Khúc Cho Em

Bữa trước có nhắc đến cô Tàu, Kim Anh, hôm nay xin nói về một cô Tàu Tiều Châu khác: Lê Uyên. Nhạc của Lê Uyên Phương, thế hệ chúng tôi lớn lên theo cùng.

Lê Uyên Phương trình bày liên khúc Vũng Lầy của chúng ta và Tình Khúc Cho Em.



Nghe thêm, Khi Loài Thú Xa Nhau


Categories: Tôi Đang Nghe
Comments (0) Permalink

›Đã Xuôi Dòng Nước Biếc

Bài nhạc nầy phổ thơ Tiểu Sa kể đã gần hai năm. Chị Miên Du lôi ở đâu ra và dục tôi cho hòa âm. Tôi đã nhờ ca sĩ Quỳnh LAn hát bài này vì tôi để ý thấy chất giọng của cô rất hợp với "Đã Xuôi Dòng Nước Biếc". Tôi đoán trúng, Quỳnh Lan hát bài nấy rất hợp, rất hay, quyện vào tiếng violin và tiếng đàn Tây Ban Cầm. Wow.

Xin mời nghe chị Miên Du giới thiệu…



Nếu không nghe được on-site, xin bấm bào link này , tải về máy để nghe.
Categories: Nhạc Phổ / Bạn Thơ, Tôi Đang Nghe
Comments (3) Permalink

›Mưa

Trong chương trình, "Một Tác Giả Một Tác Phẫm" hôm qua, chúng tôi, Ngu Yên và VTN lại hân hạnh được giới thiệu đến quý thính giả tác phẫm "Mưa" của nhạc sĩ Linh Chi, hiện đang định cư tại Pháp, do nhạc sĩ Trần Đại Phước ở Texas trình bày.

Khổ, lại vì lý do kỹ thật nên không thu thanh được chương trình qua internet vào phút cuối. Tuy nhiên đại ý chính chúng tôi đã bàn như sau:

Nhạc sĩ Linh Chi "hiếm" viết nhạc nhưng hầu hết những bài cô LC viết đều xuất sắc cả. Bài Mưa này tuy mang tính chất lảng mạn cố hữu của nhạc Việt Nam, tuy nhiên sự lảng mạn ở đây đượm một nét u uẩn và khắc khoải, man mác nào đó. Có thể cuộc sống bôn ba ở xứ người đã mang đến cho nhạc sĩ LC những dằn vặt thao thức cho nên từng giọt nước mưa bây giờ là những giọt nước mắt nào đó đang âm thầm rơi. Mưa không còn là những lảng mạn thơ ngây của thời thơ ấu xa xưa nữa. Vể mặt kỹ thuât bài nhạc nẩy có mang tính chất opera nên không phải dễ thể hiện. Viết nhạc như thê này thì xin Linh Chi phải nên tiếp tục viết cho đời những sáng tác mơí khác nữa..

Nhạc sĩ mà cũng là ca sĩ hát hay thì rất hiếm, gần đây nhất chỉ có nhạc sĩ Từ Công Phụng. Bây giờ chúng tôi lại được biết thêm nhạc sĩ Trần Đại Phước. Giọng ca của anh TDP thật thuyệt vời , đã thế hiện đuợc cả về mặt kỹ thuật cũng như những tình tự uẩn khúc của bài nhạc Mưa này. Hát cho hay một bài nhạc không có nghĩa là có thể bộc lộ hêt giá trị của một bài nhạc. Người nhạc sĩ, thường, có thể không hát hay, nhưng khi hát chính bài nhạc của mình viết thì có thể diễn đạt gần hết những giá trị của bài nhạc ấy. Ngược lại một ca sĩ có thể hát cho hay một bài nhạc, nhưng bài nhạc ấy có thể không có giá trị bằng. Ở đây anh Trần Đại Phước vừa là một nhạc sĩ mà lại là một ca sĩ rất có bản lãnh về kỹ thuật  cũng như chất lượng. Chúng tôi mong mỏi sẽ được nghe thêm nhạc của anh TDP trong một tương lai gần đây và mong được gặp mặt anh để có dịp trao đổi thêm.


Categories: Tôi Đang Nghe
Comments (3) Permalink

›Moon & You của jazzy Dạ Lam

by Phạm Quang Tuấn



Moon & You là CD đầu tay của jazzy Dạ Lam (Nguyễn Thảo Hương), một nhạc sĩ sống ở Đức. Tôi sẽ gọi cô là jazzy, một biệt danh do bạn bè tặng. jazzy là con gái của hai nhạc sĩ Nguyễn Hải và Trương Tuyết Mai. Cô học nhạc từ nhỏ, đã từng du học về piano cổ điển ở Nga và sau đó sang Đức học jazz piano tại Đại Học Munich. Hiện nay cô sống ở Đức và làm công việc sáng tác, hòa âm và trình diễn khắp Âu châu.

  Đọc thêm
Categories: Tác Phẫm Mới
Comments (1) Permalink

›Tombe La Neige

by Adamo Salvatore

Tombe la neige
Tu ne viendras pas ce soir
Tombe la neige
Et mon coeur s’habille de noir
Ce soyeux cortege
Tout en larmes blanches
L’oiseau sur la branche
Pleure le sortilege

Tu ne viendras pas ce soir
Me crie mon désespoir
Mais tombe la neige
Impassible manege

Tombe la neige
Tu ne viendras pas ce soir
Tombe la neige
Tout est blanc de désespoir
Triste certitude
Le froid et l’absence
Cet odieux silence
Blanche solitude

Tu ne viendras pas ce soir
Me crie mon désespoir
Mais tombe la neige
Impassible manege

vocal

guitar
Categories: Tôi Đang Nghe
Comments (0) Permalink