Trong post trước có giới thiệu ca khúc "Xin Đừng Yêu Tôi" dưới dạng midi. Bài này là bài nhạc "sến" duy nhất mà tôi viết, vì thế, tôi rất "cưng" và o bế nó. Mới nhận được mp3, tôi chưa biết tên ca sĩ, nhưng tôi rất mến anh chàng này. Giọng ca giống hệt một ca sĩ nổi tiếng khác. Lính mà có chê thì không…trả tiền lại. Xin mời nghe….nhạc "sến" của nhạc sĩ "sến" VTN
Trong nỗi tuyệt vọng của kiếp tù tội, mưa vẫn mang tới cho người tù bao nhiêu niềm hy vọng và tin yêu cho dù mong manh. "Mưa rơi xót xa phận người", nhưng mưa vẫn chan hòa một màu hồng của tình yêu. Giọt mưa lại là những cái mốc để người trong lao tù bám víu vào, để trở về với thuở ban đầu, biết nhau một lần. Một lần là trăm năm.
Nhạc thi sĩ Nhược Thu viết nhạc khi còn ở trong trại cải tạo miền Việt Bắc. Không có nhạc cụ, anh vẫn viết cho một ngày trở về.
"Những cơn mưa thu đầu mùa trĩu nặng trên mái tôn. Mưa hay bão? Đối vơí thằng bé con cũng như thế, đại loại là như thế, chung chung vẫn là những giọt mưa vẫn còn nóng ấm, cái nóng của mùa hè An Hải, Hà Thân còn sót lại. Gió quất mù mịt, buổi chiều chạng vạng, đong đưa những tàng lá dừa oàn oại sân trước.
Thằng bé đã nấu xong nồi cơm, cẩn thận, quăng vào trong nồi hai quả trứng vịt khi nước vừa cạn, như lời Má nó dặn. Đĩa rau muống luột đã luột xong còn nóng hổi, được đậy lên nắp nồi cơm ủ nóng, chờ Má nó về. Thường thì giờ này nếu không mưa thì nó đã chạy xuống bến đò Hà Thân để chờ đón mẹ đi bán hàng từ bên kia sông Hàn, hoặc chạy tuốt lên ngả Năm Sơn Chà chờ chuyến xe búyt cuối cùng từ Ngả Ba Cầu Đá Lách. Cứ mỗi lần như thế, thấy bóng mẹ, nó mừng cuốn quýt như con chó con, với tay xách túi hàng cho mẹ, cùng nhau lầm lũi đi qua những mái tôi nghèo lụp xụp xủa xóm chài vùng Mỹ Khê.
Hôm nay tại trời mưa, nó chỉ biết luột hột vịt và rau muống. Giá đừng mưa thì nó sẽ vọt lên tiệm phở "Ông Sài Gòn" để mua ít xương xúp bò để mẹ có tí gì ấm lòng.
7 giờ tối rồi, bài tập làm xong, cái đèn dầu leo lét vì cúp điện, Má vẫn chưa về. Nó đi thắp nhang. Anh chị nó linh thiêng lắm, sẽ che chở cho Má. Nó rùng mình không dám nghĩ tơí chuyện Má nó sẽ chết trôi vì chìm ghe qua sông, nổi lình bình. Hay, xe đò lật? Không thể như thế!
Mưa nhẹ hạt chỉ là những giọt lất phất sân trước, tiếng đàn tây ban cầm của người lính trọ, từ Sài Gòn ra, ở gian bên cạnh. Anh hạ sĩ quan, "rớt tú tài anh đi trung sĩ, em ở nhà lấy Mỹ đẻ con", anh vẫn nói với Má nó như thế, hát bài gì gì đó, những là "ngoài hiên giọt mưa thu tí tách rơi…". Thằng nhỏ mũi lòng, hoen mi.
Xếp tập vở, nó tự nhiên thấy mình đứng bên khung cửa sổ phòng của người lính hàng xóm len lén nhìn qua song.
Cây đàn guitar khá lớn so vơí tấm thân còm cỏi của nó. Chồm cả cánh tay phải vòng qua, mới với tới được những sợi dây đàn ở…tận bên kia. Những ngón tay trái mỏng và bé tí của thằng bé 11 tuổi không mạnh đủ để bấm cho hết 6 sợi dây đàn. "Thầy" chỉ cho nó bấm 4 dây dưới và bỏ bớt 2 dây trên. Nó thích "gam LA thứ, RÊ thứ và MI vì dễ bấm. Quẹt quẹt, cũng đệm và hát được một bài đầu tiên: "Thu Sầu".
Mưa đã tạnh và trăng lưỡi liềm tháng 8 ta đã chết chếch bên thềm. 10 giờ tối. Tiếng xe Honda, thồ, dừng trưóc mái hiên.
Má về! Con chó con cuốn quýt, quăng cây đàn trến ghế bố…"
Xin mời nghe "Mặt Trời Bé Con" của NS Trần Tiến, qua tiếng hát Bằng Kiều…
Có nhiều ông ca sĩ Quang… Ngoài Quang Minh, tôi thích Quang Dũng. Cuối tuần mời nghe album " Tiếng Hát Bên Trời 4" của Quang Dũng, gốm những baì về mùa thu và…mùa thu. Bấm vào link album cuối tuấn trong menu để nghe nhạc.
Chị Hoàng Lan Chi, phụ trách chương trình "Tác Giả - Tác Phẩm - Thính Giả" của Đài Việt Nam Hải Ngoại xin gửi lới mời tham gia chương trình tơí các…."tác giả" và…"tác phẩm" của mình để giới thiệu cùng…"thính giả". Chi tiết đọc thêm ở đây.
Dạ Tiệc - Đến Cùng Tôi, ra mắt 3 CDs Nguyễn Hải - Hà Lan Phương
Xin kính mời quý anh chị em thân hữu đến tham dự đêm Dạ Tiệc Dạ Vũ - "Đến Cùng Tôi".
Nhân dịp ra mắt CDs nhạc Tình Khúc Nguyễn Hải - Hà Lan Phương - 3 CDs nhạc phổ thơ của các thi hữu bút nhóm Trinh Nữ.
Lúc 7 giờ chiều — Thứ Bẩy 24 tháng 9, ‘05 (Sat Sept 24, ‘05 at 7p.m)
Tại:Lemon Grass Restaurant (Saigon Sport Cafe cũ)
2410 E. Arkansas Lane # 356 Arlington, TX 76014
Tel: 817-460-4456
Tôi mới mở mục thông báo văn nghệ để thông báo tin tức văn nghệ, v.v.
Xin mời quý bạn yêu văn nghệ hãy đến tham dự buổi ra mắt nhạc của anh Phan Ni Tấn:
"Trân trọng kính mời: Quý Thân Hữu đến tham dự buổi ra mắt : Tuyển Tập Tình Khúc Phan Ni Tấn và CD Sinh Nhật Của Cây Đàn do Nhật Báo Người Việt và thân hữu bảo trợ tại phòng Hội Thảo Nhật Báo Người Việt: 14771-14772 Moran Street Wesminster, Ca 92683 Lúc 10 Giờ Sáng Chủ Nhật ngày 9 Tháng 10, năm 2005 Sư hiện diện của quý thân hữu là một niềm khích lệ và hãnh diện lớn lao cho chúng tôi\. Trân trọng, (Vào cửa tự do)"
Mùa hạ vơí những dục tình sục sôi, nóng hổi của khoái lạc đã qua đi. Những chiếc lá đỏ đầu mùa đã bắt đầu dẫy chết dươí những tàn lá non. Hoa xanh, cỏ dại lờ lững trôi, bờ: màu tím úa tàn của sự vĩnh biệt sẽ trôi đến khi mùa thu rồi cũng đi qua. Thức, bốn giờ sáng, ngồi và nghĩ và để nhớ đến mình nay đang ở đâu, đang làm gì cho cái mà người ta gọi là cuộc sống, cái chạy qua chạy lại, chạy lên chạy xuống, tranh đua cùng tháng ngày; cái mà người ta muốn muốn đời giữ lại và cái thúc giục để bỏ đi tất cả, cái màu mè sáng loáng của cuộc đời tranh đùa cùng người; để trở về vơí cái im lặng cô đơn trong tận cùng? Cái cô độc uất ứ không nguôi.
Người tình của anh ơi, chỉ còn cái tình của anh và em khi tuổi già héo úa sẽ giam giữ cuộc đời héo hon: của chúng ta. Khi mùa đông rồi sẽ đến….
Hôm nay thằng "ní nhồ" tới hỏi Bố về nhạc lý, mới thấy mình dốt.
Số là bé Nguyên Vũ học dương cầm piano theo phương pháp Suzuki đã hơn một năm. Người ta chỉ dạy cho bé nghe và đàn mà thôi. Bây giờ mới được dạy nhạc lý.
Năm xưa Bố từng hỏi sư phụ của bố tại sao từ Mi lên Fa và từ Si lên Đô chỉ có "nửa tông"? Bố được trả lời là: "cứ như vậy mà làm, đừng thắc mắc, lôi thôi". Thầy dạy cho Bố 6 bộ hợp âm: không thăng giãm, một dấu thăng( #) và một dấu giãm (b). Bô hỏi tại sao? - "Cứ như thế mà nhớ, rồi tự "phăng" ra trên cần đàn mà đánh. Mày học chừng đó là đủ rồi". Thầy dạy cho Bố chơi Bolero và dặn là Rumba, Cha Cha Cha, Tango cũng như thế, cứ thế mà "phăng" ra. Nghe ra giống ông thầy dạy Karate cho bố dặn là "chỉ học một chiêu, học cho giỏi, thật giỏi là đủ".
Hôm nay thằng ni nhồ lại hỏi những câu deja vu, quá khứ hiện về, ám ảnh Bố. Tại sao E-F, và B-C chỉ có 1/2 step?
Mấy hôm nay phong trào nghe "nhạc sến" coi bộ đang thịnh hành. Xin thú thật, tôi là môt trong những dân ghiền nhạc sến. Hai lý do, thầy dạy đàn tui là lính bộ binh, và Má tui xưa mê nghe nhạc Chế Linh, Thanh Tuyền, và Duy Khánh v.v.. Tôi không hề chối bỏ cái căn bản "sến" từ trong máu của tôi.
Có một thính giả hỏi tôi: "Có bao giờ thất tình chưa?". Tôi có viết một bài sến thất tình đã lâu. Bài nầy cùng vơí bài "Đời Tôi Cô Đơn" do Tuấn Vũ hát là hai bài mà "nhà tui" ghét nhứt. Tôi viết bài nầy để ngâm ngùi những khi bị vợ cho xuống nhà garage xe, hay ra ngủ chuồng…vịt. Tôi hát rất say sưa những lần như thế. Bài nầy đang được hòa âm có ca sĩ sẽ hát ( tôi dặn dò người hòa âm là càng sến càng tốt). Sẽ cho các bạn nghe mp3 version khi làm xong. Tạm thời xin xem music sheet ở đây và bấm midi ở đây.
Cũng xin mời nghe "Tuấn Vũ Tuyệt Phẫm" ở trang Album Cuối Tuần ( Xem menu bên trái). Trong đó có bài nhạc mà tôi thích nhất " Người Yêu Cô Đơn".
Trong tuần được một đàn anh khác gửi cho nghe bài nhạc hòa tấu guitar anh vừa soạn xong. Nghe’ thấy buồn cho những nạn nhân ở New Orleans vừa nằm xuống. Xin mời các bạn cùng nghe tiếng đàn điêu luyện của anh Võ Tá Hân ở đây.
Được người đồng nghiệp đàn anh bác / thi / họa sĩ Mùi Quí Bồng từ New Orleans gửi cho coi hình lụt lội. Cản ơn trời, anh đã kiên cố cùng đồng nghiệp ở lại để chăm lo sức khoẻ cho "đồng bào" tị nạn.
Chiều Chủ Nhật, ngồi nghe nữ hoàng Jazz, Dee Dee Bridgewater, hát. Nhạc cũ, nhưng hát theo thể loại Jazz Blues, nghe…phê! Album "J’ai Deux Amours"
written by Jacques Brel
Ne me quitte pas
Il faut oublier
Tout peut s’oublier
Qui s’enfuit deja
Oublier le temps des malentendus
Et le temps perdu, a savoir comment
Oublier ces heures qui tuaient parfois
A coup de "pourquoi" le coeur du bonheur
Ne me quitte pas, ne me quitte pas,
Ne me quitte pas, ne me quitte pas,
Moi, je t’offrirai des perles de pluie
Venues de pays ou il ne pleut pas
Je creuserai la terre jusqu’apres ma mort
Pour couvrir ton corps d’or et de lumiere
Je ferai un domaine ou l’amour sera roi
Ou l’amour sera loi, ou tu seras ma reine
Ne me quitte pas, ne me quitte pas,
Ne me quitte pas, ne me quitte pas,
Ne me quitte pas, je t’inventerai
Des mots insenses que tu comprendras
Je te parlerai de ces amants-la
Qui ont vu deux fois leurs coeurs s’embraser
Je te raconterai l’histoire de ce roi
Mort de n’avoir pas pu te rencontrer
Ne me quitte pas, ne me quitte pas,
Ne me quitte pas, ne me quitte pas,
On a vu souvent rejaillir le feu
De l’ancien volcan qu’on croyait trop vieux
Il est, parait-il, des terres brulees
Donnant plus de ble qu’un meilleur avril
Et quand vient le soir, pour qu’un ciel flamboie
Le rouge et le noir ne s’epousent-ils pas?
Ne me quitte pas, ne me quitte pas,
Ne me quitte pas, ne me quitte pas,
Ne me quitte pas, je ne vais plus pleurer
Je ne vais plus parler, je me cacherais la
A te regarder danser et sourire
Et a t’ecouter chanter et puis rire
Laisse-moi devenir l’ombre de ton ombre
L’ombre de ta main, l’ombre de ton chien
Mais ne me quitte pas, ne me quitte pas,
Ne me quitte pas, ne me quitte pas.