›5 trái banh của cuộc sống
Jun 04 2006
Bạn phải luôn giữ năm quả banh trên không và bạn đặt tên chúng là: công việc, gia đình, sức khỏe, bạn bè và tâm hồn. Bạn nhanh chóng nhận ra công việc là một quả banh làm bằng cao su. Nếu bạn lỡ làm rơi nó, nó sẽ nẩy trở lại, có khi cao hơn, có lúc thấp hơn tầm của bạn, nhưng không bao giờ đứng yên.
Bốn quả banh kia – gia đình, sức khỏe, bạn bè, tâm hồn – là những quả banh được làm bằng thủy tinh. Nếu bạn làm rơi rớt một trong bốn, nó sẽ có vết trầy xước, thậm chí vỡ tan. Bạn thấy mình cần phải giữ mọi thứ được cân bằng. Hãy thử những cách sau đây: – Đừng làm mòn giá trị của bản thân bằng việc so sánh bạn với người khác. Bởi vì mỗi người trong chúng ta đều là những người đặc biệt. – Đừng đề ra mục tiêu của bạn chỉ vì người khác cho điều đó là quan trọng. Vì chỉ có bạn mới biết điều gì là tốt nhất cho mình. – Đừng để cuộc sống đi qua mắt bạn chỉ vì bạn đang sống trong quá khứ hay tương lai. Bằng cách sống cuộc sống của mình ngày hôm nay, vào lúc này, bạn đang sống tất cả mọi ngày trong cuộc đời. – Đừng từ chối nếu bạn vẫn còn cái để cho. – Không điều gì là tồn tại mãi mãi cho đến lúc bạn ngừng cố gắng. – Đừng ngần ngại thừa nhận rằng bạn chưa hoàn hảo. – Đừng e dè đối mặt thử thách. Chỉ khi thử sức mình, bạn mới học được can đảm. – Đừng đóng cửa trái tim và ngăn cản tình yêu đến chỉ vì bạn nghĩ không thể nào tìm ra nó. – Cách nhanh nhất để nhận tình yêu là cho, cách mau lẹ để mất tình yêu là giữ nó quá chặt, cách tốt nhất để giữ gìn tình yêu là cho nó đôi cánh tự do. – Đừng đi qua cuộc sống quá nhanh đến nỗi bạn quên mất mình đang ở đâu và thậm chí quên mình đang đi đâu. – Đừng quên nhu cầu cảm xúc cao nhất của một người là cảm thấy được tôn trọng. – Đừng ngại học hỏi. Kiến thức là vô bờ, là một kho báu mà ta luôn có thể mang theo dễ dàng. – Đừng sử dụng thời gian hay ngôn từ bất cẩn. Cả hai thứ đó đều không thể lấy lại. – Cuộc sống không phải là một cuộc chạy đua, nó là một cuộc hành trình mà bạn có thể tận hưởng từng bước khám phá…
›Steve Jobs: Những Gạch Nối
Jun 04 2006
nguồn:http://www.americanrhetoric.com
Bản dịch tiếng Việt:
Câu chuyện đầu tiên – “kết nối các sự kiện”
Tôi bỏ học ở trường ĐH Reed sau sáu tháng nhưng vẫn ở lại loanh quanh đến tận 18 tháng nữa mới thực sự ra đi. Tại sao tôi lại chọn bỏ học? Mọi thứ bắt đầu từ lúc tôi chào đời. Mẹ đẻ của tôi là một SV trẻ mới tốt nghiệp ĐH, chưa chồng. Vì thế, bà quyết định mang tôi cho làm con nuôi. Bà tin rằng nên để những người có bằng ĐH mang tôi về nuôi và đã sắp xếp sẵn mọi thủ tục cho con với 2 vợ chồng luật sư. Chẳng thể ngờ, đến lúc tôi chào đời, họ lại đổi ý muốn có con gái. Thế là, bố mẹ tôi bây giờ, lúc đó đang trong danh sách chờ đợi, nhận được một cú điện thoại lúc nửa đêm: “Có một bé trai mới sinh chưa ai nhận. Ông bà có muốn nhận không?” Họ vui mừng đồng ý ngay. Khi mẹ đẻ mới biết bố mẹ tôi chưa bao giờ tốt nghiệp ĐH, thậm chí cha tôi còn chưa tốt nghiệp cấp ba, bà nhất định không ký giấy cho con nuôi và chỉ nhượng bộ khi bố mẹ tôi hứa sau này sẽ cho tôi vào ĐH. 17 năm sau, tôi vào ĐH thật. Nhưng tôi lại ngu ngốc chọn một trường đắt tiền ngang với Stanford, và toàn bộ số tiền ít ỏi của bố mẹ tôi, những người lao động chân tay, đổ vào trả tiền học. Sau sáu tháng, tôi thấy việc đầu tư như vậy thật vô nghĩa. Tôi không biết mình muốn làm gì và cũng không biết trường ĐH sẽ giúp mình như thế nào. Thế mà tôi vẫn ngồi đây, tiêu tốn những đồng tiền bố mẹ bỏ bao mồ hôi công sức cả đời mới kiếm được. Tôi quyết định bỏ học và tin rằng, mọi thứ rồi cũng được thu xếp ổn thoả. Lúc đó thật sự rất run, nhưng bây giờ nhìn lại, tôi hiểu rằng, đấy là quyết định đúng đắn nhất của đời mình. Ngay khi quyết định bỏ học, tôi đã bỏ những môn bắt buộc mà mình không thích và bắt đầu kiếm các lớp có vẻ thú vị hơn. Tôi không được ở KTX, vì vậy tôi ngủ ở sàn nhà phòng các bạn, trả vỏ lon Coca để lấy 5 cent mua thức ăn, và đi bộ hơn 10 cây số dọc thành phố vào các ngày chủ nhật để đến ăn một bữa làm phúc hàng tuần của đền Hare Krishna. Tôi thật sự thích cuộc sống đó. Và chính những gì đã xem, nghe, thấy, khám phá bằng trí tò mò và tri giác của tuổi trẻ…lúc đó đã biến thành những kinh nghiệm quý báu cho tôi sau này. ĐH Reed lúc đó có trường học dạy thiết kế thư pháp, có lẽ là đỉnh nhất trong cả nước. Mọi mẫu chữ trên các poster, biển hiệu… xung quanh trường đều rất được thiết kế rất đẹp. Lúc ấy, coi như đã bỏ học và không phải học những môn bắt buộc nữa, tôi quyết định chọn lớp học về mẫu chữ mỹ thuật để tìm hiểu cung cách thiết kế. Tôi đã tìm hiểu về các mẫu chữ serif, san serif, về các khoảng cách khác nhau giữa các mẫu chữ, về các phương cách làm cho kiểu in (typography). Những kiểu cách vẽ chứ đó thật gợi cảm, tinh tế, giàu lịch sử. Chúng mê hoặc tôi từ lúc nào không hay. Những thứ viển vông này chắc chẳng đem lại một ứng dụng thực tế nào cho cuộc đời tôi. Thế nhưng 10 năm sau, khi bắt đầu thiết kế chiếc máy tính Macintosh đầu tiên, tất cả quay trở lại. Chúng tôi đã dồn hết kiến thức của mình vào thiết kế chiếc Mac này. Đó là chiếc máy đầu tiên có kiểu chữ rất đẹp. Nếu tôi đã không bước chân vào lớp học thiết kế chữ hồi ĐH, chiếc Mac bây giờ sẽ không bao giờ có các kiểu dáng chữ và các phông chữ có khoảng cách đều nhau như thế này. Và vì thế, có lẽ cũng chẳng máy tính cá nhân nào trên thế giới có các kiểu chữ này (vì Windows cóp hoàn toàn từ Mac). Nếu không bao giờ bỏ học, tôi đã không đi học lớp thiết kế chữ này, và các máy tính cá nhân cũng không có được những mẫu chữ tuyệt diệu hôm nay. Dĩ nhiên, khi còn ngồi ghế nhà trường, làm sao tôi có thể kết nối các sự việc theo hướng như vậy? Nhưng 10 năm sau nhìn lại, tất cả đều rất rõ ràng. Dĩ nhiên, các bạn không thể kết nối các sự việc khi nhìn về phía trước, chỉ có thể làm như vậy khi ta nhìn lại một quãng đường. Vì vậy, các bạn phải tin tưởng rằng các hành vi, sự kiện của hiện tại có một mối liên quan nào đó đến tương lai. Bạn phải tin tưởng vào một điều gì đó – linh tính, số phận, cuộc đời, thuyết nhân quả…bất kỳ cái gì. Lối suy nghĩ này chưa bao giờ làm tôi thất vọng, và chính nó đã tạo nên tất cả những khác biệt trong cuộc đời mình.
Câu chuyện thứ hai:
Tình yêu và sự mất mát Tôi đã rất may mắn khi tìm thấy điều mình thực sự yêu thích khi còn trẻ tuổi. Woz và tôi bắt đầu thiết kế máy Apple trong gara ô tô của bố mẹ tôi hồi tôi mới 20 tuổi. Chúng tôi làm việc rất chăm chỉ, và trong vòng 10 năm sau, Apple đã trưởng thành. Từ một bộ sậu chỉ có 2 người biến thành một tập đoàn trị giá 2 triệu đô la với hơn 4.000 nhân viên. Chúng tôi đã cho ra đời sản phẩm đỉnh cao nhất của mình -máy Macintosh - năm trước đó, lúc tôi mới bước sang tuổi 30. Rồi tôi bị đuổi việc. Làm sao có thể bị đuổi việc khỏi một công ty bản thân mình sáng lập nên? Chuyện là thế này. Khi Apple mở rộng, chúng tôi thuê một người mà tôi nghĩ là rất tài năng để điều hành công ty cùng mình. Một hai năm đầu, mọi thứ đều ổn. Nhưng rồi những định hướng tương lai có điểm bất đồng, cuối cùng, chúng tôi cãi nhau. Hội đồng quản trị đã đứng về phía anh ta, tôi thì ra khỏi công ty, khi 30 tuổi. Tâm huyết của cả một thời kỳ đã tiêu tan, tôi hoàn toàn tuyệt vọng. Một vài tháng sau đó, không biết phải làm gì, tôi cảm thấy đã không phải với các bậc tiền bối, đã bỏ lỡ cơ hội khi nó đến tầm tay. Tôi đã gặp David Packard và Bob Noyce và cố gắng nói lời xin lỗi vì đã làm hỏng mọi chuyện. Là một trường hợp thất bại mà công chúng đều biết đến, thậm chí tôi còn nghĩ đến việc bỏ chạy khỏi thung lũng nơi mình sống. Nhưng rồi có một điều mà dần dần tôi nhận ra – tôi vẫn rất yêu những việc mình làm! Những biến đổi ở Apple đã không hề làm giảm sút niềm đam mê đó. Tôi đã bị từ chối, nhưng vẫn yêu. Vì thế, tôi quyết định làm lại. Lúc đó, tôi không thể nhận thức được rằng, chính việc bị đuổi khỏi Apple là điều tuyệt vời nhất đã diễn ra trong đời. Những gánh nặng của vinh quang được thay thế bởi cảm giác nhẹ nhõm khi bắt đầu lại từ đầu và không chắc chắn về mọi thứ. Tôi được tự do bước vào thời kỳ sáng tạo nhất của cuộc đời. Trong vòng 5 năm sau đó, tôi bắt đầu một công ty tên là NeXT, một công ty khác tên Pixar, và đem lòng yêu một người phụ nữ tuyệt vời sau này đã trở thành vợ tôi. Pixar bắt đầu sản xuất các phim hoạt hình sử dụng công nghệ máy tính đầu tiên của thế giới, bộ phim Câu chuyện đồ chơi (Toy Story), và bây giờ đã trở thành một trong những xưởng sản xuất phim hoạt hình thành công nhất thế giới. Vật đổi sao dời, cuối cùng thì Apple lại mua lại NeXT và tôi trở về Apple, sử dụng chính những công nghệ đã phát triển ở NeXT vào phục hưng lại cho Apple. Tôi và Laurence đã cùng nhau xây dựng một gia đình đầm ấm. Tôi tin chắc rằng, những điều kỳ diệu trên đã không xảy ra nếu tôi không bị đuổi khỏi Apple. Đó là một liều thuốc đắng, nhưng đúng là bệnh nhân cần có nó. Đôi lúc cuộc đời quẳng một cục gạch vào đầu bạn. Đừng mất niềm tin. Tôi tin rằng, điều duy nhất tiếp sức cho mình là việc tình yêu những việc mình làm. Bạn cũng vây, phải tìm thấy niềm đam mê của mình. Đối với công việc hay với người tình đều thế cả. Công việc sẽ chiếm một phần lớn cuộc sống của bạn, và cách duy nhất để thực sự toại nguyện là làm được những điều bạn nghĩ là vĩ đại nhất. Và cách duy nhất để làm được những điều vĩ đại là yêu việc mình làm. Nếu chưa tìm thấy thì bạn cứ tiếp tục tìm đi. Đừng bằng lòng với sự ổn định. Giống như trong tình yêu vậy, bạn sẽ biết ngay khi bạn tìm thấy nó. Và cũng giống như trong bất kỳ mối quan hệ nào, nó sẽ chỉ tốt đẹp thêm theo năm tháng mà thôi. Bạn cứ tìm đến khi bao giờ thấy, đừng dừng lại.
Câu chuyện thứ ba:
Cái chết Khi 17 tuổi, tôi đọc một câu rằng: “Nếu ngày nào bạn cũng sống như thể đó là ngày tận thế của mình, đến một lúc nào đó bạn sẽ đúng”. Câu nói đó để lại ấn tượng lớn với tôi, và trong suốt 33 năm qua, tôi luôn nhìn vào gương mỗi ngày để tự hỏi mình: “Nếu hôm nay là ngày cuối của đời mình, liệu mình có muốn làm những việc hôm nay mình sắp làm không?” Và khi nhận ra câu trả lời là “không” ngày này qua ngày khác, tôi biết mình cần thay đổi điều gì đó. Ghi nhớ rằng “một ngày nào đó gần thôi, mình sẽ chết đi” là một bí quyết vô cùng quan trọng giúp tôi quyết định những lựa chọn lớn trong đời. Bởi vì hầu hết mọi thứ – những mong đợi của người khác, lòng kiêu hãnh, nỗi lo sợ xấu hổ khi thất bại – tất cả đều phù phiếm trước cái chết, để lại những gì thật sự quan trọng. Luôn nhớ rằng mình sẽ chết là cách tốt nhất mà tôi biết để tránh sa vào cái bẫy suy nghĩ rằng mình không muốn mất đi cái gì đó. Ta đã hoàn toàn vô sản rồi. Chẳng có lý gì để không đi theo tiếng gọi trái tim. Một năm trước đây, tôi bị chẩn bệnh ung thư. Tôi đi soi người lúc 7h30 sáng và phát hiện có một khối u trong tuyến tuỵ. Lúc đó, tôi còn chẳng hiểu tuyến tuỵ là gì. Bác sĩ bảo rằng chắc là một loại ung thư không chữa được, và tôi chỉ sống được 3-6 tháng nữa thôi. Bác sĩ khuyên tôi về nhà sắp xếp lại mọi công việc, có thể ngầm hiểu như thế là chuẩn bị mọi thứ trước cái chết. Có nghĩa là phải gói gọn những điều muốn nói với các con trong 10 năm tới trong vòng một vài tháng. Có nghĩa là đảm bảo mọi thứ được sắp xếp ổn thoả để cả mọi thứ đều dễ dàng suôn sẻ khi tôi ra đi. Cả ngày hôm đó tôi nghĩ đến lời chẩn bệnh. Tối đó tôi lại ngồi khám, người ta cho đèn nội soi vào cổ họng xuống dạ dày và ruột non, lấy kim châm vào tuyến tuỵ để lấy ra một số tế bào từ khối u. Lúc đó tôi rất bình thản, nhưng vợ tôi kể lại lúc đó khi các bác sĩ soi các tế bào dưới kính hiển vi họ đã bật khóc vì phát hiện ra đây là một trông số rất ít loại u ác tính có thể chữa bằng phẫu thuật. Tôi đã qua phẫu thuật và giờ thì khoẻ rồi. Không ai muốn chết cả. Kể cả những người muốn lên thiên đàng cũng không muốn chết ở đó. Thế mà cái chết lại là điểm đến của tất cả chúng ta. Không ai có thể trốn khỏi nó. Có lẽ đó cũng là điều hợp lẽ, bởi Cái chết là sản phẩm tuyệt vời nhất của Cuộc sống. Nó là yếu tố làm thay đổi cuộc sống. Nó gạt bỏ cái cũ và mở đường cho cái mới. Ngay bây giờ “cái mới” là các bạn, nhưng không xa nữa bạn sẽ trở thành cái cũ và bị loại bỏ. Thứ lỗi cho tôi nếu nói như thế là quá gay cấn, nhưng mà đúng như vậy đấy. Thời gian của các bạn là có hạn, nên đừng phí phạm bằng cách sống cuộc đời của người khác. Đừng rơi vào bẫy của sự độc đoán, giáo điều của người khác. Đừng để những ý kiến ồn ào xung quanh đánh chìm tiếng nói bên trong bạn. Và quan trọng nhất, hãy có dũng cảm để đi theo tiếng gọi của trái tim và linh tính. Chúng biết bạn thực sự muốn gì. Mọi thứ khác chỉ là thứ yếu thôi. Khi tôi còn trẻ, có một tuyển tập tuyệt diệu tên là Catelogue toàn trái đất, được coi như cuốn sách gối đầu giường của thế hệ chúng tôi. Một tác giả tên Stewart Brand đã viết cuốn sách này, và ông đã làm cho nó vô cùng sống động bằng những chấm phá lãng mạn của mình trong đó. Đó là những năm cuối thập kỷ 60, khi chưa có máy tính cá nhân, nên được tạo nên hoàn toàn bằng máy chữ, kéo, và máy chụp ảnh polaroid. Nó giống như một Google trên giấy vậy: rất lý tưởng, tràn đầy các công cụ hay ho và ý tưởng vĩ đại. Steward và nhóm của ông đã cho ra đời một vài số Catelog toàn trái đất. Số cuối cùng ra vào giữa những năm 70, lúc đó tôi bằng tuổi các bạn bây giờ. Ở bìa sau cuốn tuyển tập có bức ảnh một con đường ở nông thôn vào một sớm mai, cảnh vật rất thích hợp cho những người thích phiêu lưu tự đi bộ du hành. Ở dưới có dòng chữ: “Hãy cứ đói khát và dại dột” (Stay hungry. Stay foolish). Đó là lời tạm biệt của họ trước khi kết thúc. Và tôi luôn ước muốn điều đó cho bản thân. Và bây giờ, khi các bạn tốt nghiệp và bước đến những chân trời mới, tôi cũng chúc các bạn như vậy.
›Ta thấy ta…trên net!
May 26 2006
Tình cờ đi lang thang thấy thơ nhạc của mìnhđược các bạn văn nghệ trích dẫn cũng mừng lắm,
Mấy câu thơ trong bài "Mẹ Ơi"đuợc trích dẫn ở "Phòng Ảnh Nghệ Thuật ". Xin phép được trích đăng lại hình chụp "Sữa Mẹ".
Nhạc của VTN được bạn Thiên Di giới thiệu, xin trích đăng lại ở đây , vơí nguồn xuất xứ.
›Cuộc sống tươi đẹp ! ! !
May 12 2006
Quẳng gánh lo đi mà vui sống
Người dẫn chương trình giơ cao một ly nước và hỏi khán giả:
– Quí vị thử đoán xem ly nước này nặng bao nhiêu? – Ðiều đó còn phụ thuộc vào anh cầm nó trong bao lâu chứ. – Ðúng vậy, nếu tôi cầm nó trong một phút thì không có gì đáng nói. Nhưng nếu tôi cầm nó trong một tiếng đồng hồ thì tay tôi sẽ mỏi. Còn nếu tôi cầm nó cả một ngày, quí vị sẽ gọi xe cấp cứu cho tôi. Cùng một khối lượng, nhưng mang nó càng lâu thì nó càng trở nên nặng hơn.Trong cuộc sống cũng vậy. Nếu chúng ta cứ liên tục chịu đựng gánh nặng, nó sẽ càng ngày càng trở nên trầm trọng. Không sớm thì muộn chúng ta cũng gục ngã. “Ðiều quí vị phải làm là đặt ly nước xuống, nghỉ một lát rồi tiếp tục cầm nó lên.”
Thỉnh thoảng chúng ta phải biết đặt gánh nặng cuộc sống xuống, nghỉ ngơi lấy sức để còn tiếp tục mang nó trong quãng đời tiếp theo. Khi bạn trở về nhà, hãy quẳng lo âu về công việc ngoài cửa. Ngày mai bạn sẽ nhặt nó lên và tiếp tục mang. Còn bây giờ: Giải trí và thư giãn !
Bí quyết 90/10
Bí quyết đó là gì?
10% cuộc đời là những gì xảy đến đối với bạn.
90% cuộc đời là do những phản ứng của bạn đối với những chuyện xảy đến đó.
Thế nghĩa là sao? Giờ hãy thử xét một ví dụ :
Bạn đang dùng điểm tâm cùng với gia đình. Con gái bạn làm đổ cà phê lên áo bạn. Chuyện đó xảy ra bất chợt, bạn không kiểm soát được. Ðiều xảy ra tiếp sau đó là phản ứng thuộc quyền quyết định của bạn. Bạn mắng cháu. Cháu phát khóc. Bạn trách cả vợ mình đã đặt tách cà phê quá gần rìa bàn. Hai người bắt đầu cãi nhau một hồi. Bạn đùng đùng bước lên lầu thay áo. Khi bạn trở xuống con bạn vẫn còn khóc, chưa ăn xong để đi học. Cháu bị lỡ chuyến xe đưa rước. Vợ bạn phải hối hả đi làm. Bạn đi nhanh ra, đưa con gái đến trường. Sợ trễ, bạn chạy xe vượt tốc độ cho phép. Sau khi chịu phạt nặng, bạn đưa con tới trường trễ hết 15 phút. Con bạn chạy nhanh vào lớp không kịp chào bạn. Bạn đến văn phòng trễ 20 phút, lại thấy mình bỏ quên chiếc cặp ở nhà. Ngày của bạn đã bắt đầu một cách thật khủng khiếp. Chuyện càng lúc càng tệ hại tiếp tục xảy ra. Buổi chiều bạn buồn chán trở về nhà để thấy vợ con không vui vẻ đón mừng mình như ngày hôm trước.
Tại sao bạn có một ngày buồn chán như thế?
A. Tại tách cà phê chăng? B. Tại con gái bạn chăng? C. Tại người cảnh sát à? D. Do bạn gây ra đấy chứ?
Câu trả lời đúng là D. Bạn đã không làm chủ cái 90% thuộc quyền phản ứng của mình. Cách phản ứng chỉ trong năm giây của bạn đã tạo nên một ngày bất hạnh.
Bạn cũng đã có thể phản ứng một cách khác. Khi tách cà phê đổ, cháu bé muốn khóc, bạn đã có thể nói: “Không sao đâu con, lần sau con nên cẩn thận hơn một chút”. Bạn nhẹ nhàng lên lầu thay áo và mang theo chiếc cặp. Bạn xuống nhà vừa kịp vẫy tay chào lại cháu bé lên xe đưa rước. Vợ chồng bạn hôn nhau rồi cùng đi làm. Bạn đến văn phòng sớm năm phút và vui vẻ chào các đồng nghiệp buổi sáng. Có lẽ sếp cũng khen bạn về một ngày làm việc có hiệu quả.
Hãy nhớ rằng phản ứng của bạn rất quan trọng. Chuyện bất ngờ xảy ra chỉ chiếm 10%, quyết định phản ứng của bạn chiếm tới những 90%. Hãy nhớ và áp dụng bí quyết 90/10 cho mọi việc xảy ra trong ngày, bạn sẽ thấy cuộc đời bạn tốt hơn thật nhiều. Chúc bạn thành công!
Cuộc sống giống một trò chơi tung hứng
Bạn phải luôn giữ năm quả banh trên không và bạn đặt tên chúng là: công việc, gia đình, sức khỏe, bạn bè và tâm hồn. Bạn nhanh chóng nhận ra công việc là một quả banh làm bằng cao su. Nếu bạn lỡ làm rơi nó, nó sẽ nẩy trở lại, có khi cao hơn, có lúc thấp hơn tầm của bạn, nhưng không bao giờ đứng yên.
Bốn quả banh kia – gia đình, sức khỏe, bạn bè, tâm hồn – là những quả banh được làm bằng thủy tinh. Nếu bạn làm rơi rớt một trong bốn, nó sẽ có vết trầy xước, thậm chí vỡ tan. Bạn thấy mình cần phải giữ mọi thứ được cân bằng. Hãy thử những cách sau đây: – Ðừng làm mòn giá trị của bản thân bằng việc so sánh bạn với người khác. Bởi vì mỗi người trong chúng ta đều là những người đặc biệt. – Ðừng đề ra mục tiêu của bạn chỉ vì người khác cho điều đó là quan trọng. Vì chỉ có bạn mới biết điều gì là tốt nhất cho mình. – Ðừng để cuộc sống đi qua mắt bạn chỉ vì bạn đang sống trong quá khứ hay tương lai. Bằng cách sống cuộc sống của mình ngày hôm nay, vào lúc này, bạn đang sống tất cả mọi ngày trong cuộc đời. – Ðừng từ chối nếu bạn vẫn còn cái để cho. – Không điều gì là tồn tại mãi mãi cho đến lúc bạn ngừng cố gắng. – Ðừng ngần ngại thừa nhận rằng bạn chưa hoàn hảo. – Ðừng e dè đối mặt thử thách. Chỉ khi thử sức mình, bạn mới học được can đảm. – Ðừng đóng cửa trái tim và ngăn cản tình yêu đến chỉ vì bạn nghĩ không thể nào tìm ra nó. – Cách nhanh nhất để nhận tình yêu là cho, cách mau lẹ để mất tình yêu là giữ nó quá chặt, cách tốt nhất để giữ gìn tình yêu là cho nó đôi cánh tự do. – Ðừng đi qua cuộc sống quá nhanh đến nỗi bạn quên mất mình đang ở đâu và thậm chí quên mình đang đi đâu. – Ðừng quên nhu cầu cảm xúc cao nhất của một người là cảm thấy được tôn trọng. – Ðừng ngại học hỏi. Kiến thức là vô bờ, là một kho báu mà ta luôn có thể mang theo dễ dàng. – Ðừng sử dụng thời gian hay ngôn từ bất cẩn. Cả hai thứ đó đều không thể lấy lại. – Cuộc sống không phải là một cuộc chạy đua, nó là một cuộc hành trình mà bạn có thể tận hưởng từng bước khám phá…
Còn bạn nghĩ thế nào về “trò chơi tung hứng” này?
Tôi sẽ ngừng than vãn!
Nếu bạn có thực phẩm để ăn, có áo quần để mặc, có một mái nhà để che và một nơi nghỉ qua đêm là bạn đã giàu hơn 75% thế giới này. Nếu bạn có tiền tiêu trong ví, có tiền ban phát cho người nghèo, có tiền để dành trong ngân hàng, bạn thuộc 8% những người giàu nhất thế giới. Nếu bạn thức dậy vào buổi sáng và cảm thấy khoẻ hơn hôm qua thì bạn đã may mắn hơn 1 triệu người không thể sống qua nổi tuần này. Nếu bạn chưa bao giờ trải qua nguy hiểm của chiến tranh, chưa bao giờ trải qua tù tội, đớn đau của tra tấn hay vật vã của đói khát thì bạn đã hạnh phúc hơn 500 triệu người trên thế giới. Nếu bố mẹ bạn còn sống và hạnh phúc bên nhau thì trường hợp của bạn không nhiều đâu. Và cuối cùng , nếu bạn đọc được thông điệp này thì bạn đã sung sướng hơn 2 tỉ người trên thế giới chẳng bao giờ đọc được thứ gì cả. Hãy nâng niu những gì bạn có vì rất nhiều người thèm được như bạn đấy.
Những hòn đá cuội
Trong một buổi nói chuyện với một nhóm các doanh nhân, một chuyên gia trình bày về cách sử dụng thời gian có hiệu quả. Ðứng trước những người khá thành đạt trong cuộc sống, ông mỉm cười: “Sau đây là một câu hỏi trắc nghiệm”. Ông ta lấy từ gầm bàn một cái lọ rộng miệng cỡ 4 lít và một túi chứa những hòn đá cuội to bằng nắm tay. Ông lần lượt đặt từng hòn đá vào lọ cho đến khi không thể bỏ vào được nữa. “Cái lọ có đầy chưa?” – ông hỏi.
“Ðầy rồi” – mọi người đáp. “Thật không?” – ông lấy từ gầm bàn ra một túi sỏi nhỏ đổ từ từ vào lọ và lắc cho các hòn sỏi chen vào tất cả các khoảng trống giữa các hòn đá cuội. Ông nhoẻn miệng cười và hỏi: “Cái lọ đầy chưa?”.
Lần này thì mọi người dường như bắt kịp ông. Ai đó trả lời: “Chắc là chưa”.
“Tốt!” – ông nói và lấy ra một túi cát đổ vào lọ và cát chen đầy vào các khoảng trống giữa những hòn đá cuội và hòn sỏi. Một lần nữa, ông hỏi: “Cái lọ đầy chưa ?”.
“Chưa” – mọi người nhao nhao. “Tốt” – ông lặp lại và vớ lấy bình nước đổ vào lọ cho đến khi nước ngập đến miệng lọ. Ông ngước nhìn mọi người và hỏi: “Minh họa này nói lên điều gì?”.
Một nhà kinh doanh nhanh nhảu đáp: “Vấn đề là cho dù kế hoạch làm việc của bạn có sít sao thế nào đi nữa, nếu cố gắng bạn luôn có thể làm thêm nhiều việc nữa!”
“Có thể” – ông đáp – Nhưng đó không phải là vấn đề. Ðiều mà minh họa vừa rồi nói lên là bạn không đặt những hòn đá cuội vào lọ trước, bạn sẽ không bao giờ có thể nhét chúng vào được”.
Cái gì là những “hòn đá cuội” trong cuộc sống của bạn? Có thể là một dự án, một hoài bão mà bạn muốn thực hiện, thời gian với những người mà bạn thương yêu, học vấn của bạn, sức khỏe của bạn … Nhưng nhớ đặt những “hòn đá cuội” đó vào lọ trước hoặc bạn sẽ không bao giờ nhét chúng vào được. Chúng ta luôn cố gắng làm thật nhiều việc trong khoảng thời gian giới hạn của mình. Nhưng điều quan trọng là những việc mà bạn đang làm có thật sự có ý nghĩa.
Thế thì tối nay hay sáng mai khi bạn suy ngẫm về câu chuyện này, hãy tự hỏi chính bản thân mình rằng điều gì là những “hòn đá cuội” trong cuộc sống của chính bạn và hãy đặt chúng vào trong lọ trước.
›Vua Hàm Nghi
Apr 17 2006
(Bấm vô hình dưới đây để xem hình lớn hơn)

Xem thêm những hình khác
›20 năm hội ngộ…
Mar 10 2006
Nhà cũ….
Tháng 7 năm 1979 tôi đến Miami, xăng nhớt đang lên giá, phải sắp hàng mua xăng. Ở Việt Nam cũng sắp hàng mua nhu yếu phẫm, qua đây, dươí đời ngài Carter lại cũng sắp hàng! 27 năm sau, xăng dầu lại lên giá, nhưng chưa đến độ phải xếp hàng như năm xưa.
Tôi ở trong nhà trailer này, mùa hè Miami rất nóng. Những bài nhạc đầu tay được viết ở đây…Hồi mới qua, rất nhớ Việt Nam, trưa nắng thường hát nghêu ngao:
"Mùa hè lại đến, không có ve sầu kêu, không lưu bút biệt ly, không có màu phượng thắm
Mùa hè ở đây chỉ có cát bụi bay, những đám mây ngừng trôi với cơn nóng mệt nhoài
Ta nhớ hè năm xưa, ta nhớ trường thân yêu, ta nhớ ngày tháng cũ
Nay đã dần xa bay, nay chỉ là cơn mê, đâu còn những đắm say"
Đường xưa lối cũ…
Tôi đã hứa với nàng là tôi sẽ đưa nàng về những con đường ngày xưa mà tôi thường hay lang thang. Ở Miami có những con đường vơí những hàng cây cổ thụ như thế này rất nên thơ…
Hình này chụp, đang ngồi vơí nàng trong xe…

Lớp cũ…
Thế hệ của tôi là những sinh viên Việt Nam đầu tiên vào trường Y Khoa ở Mỹ. Trong lớp chỉ mình tôi là người Việt, cả trường có 3 sinh viên khác cũng là’ người Việt Nam. Lúc sau này rất nhiềư sinh viên Việt Nam theo học Y Khoa ở Mỹ
Tóc.. cũ…
Hồi mới gặp nàng tui, nàng chê tui ngố, mà ngố thiệt. Mái tóc "mây" "bowl cut", "gửi gió cho mây ngàn bay", vì, tôi ghét xịt keo. Vả lại, đây mái tóc thời trang của đảo Pulau Tengah được "nhập cảng" từ trại tị nạn thuyền nhân mới có mấy năm trước!


Tên cũ…
Hồi đó tôi ký tên là "Hồ Ngọc Minh", (họ là Minh) vì tôi muốn người Mỹ đọc tên tôi cho xuôi vần theo kiểu Việt Nam, sau lấy vợ đổi ra lại là họ Hồ! Bạn bè trong trường gọi tôi là Hồ, Minh, Ngọc, Qi, QiQi (hai tên cuối cùng phát âm theo tiếng Tàu sẽ rõ)
Bạn cũ…
Và…khách sạn cũ…
›Lại Nói Chuyện Thống Kê
Feb 21 2006
Hôm nay ngồi coi thống kê, mỗi ngày có từ 1000 đến 3500 người ghé thăm. Hôm Tết ngày đông nhất: gần 4000 người đến nghe nhạc…Tết mỗi ngày. Không ngờ "nhà" tôi được xông đất nhiều đến thế. Trong tháng giêng, gần 80 ngàn người ghé thăm vuthunguyen.com! Wow, vui quá là vui.
Hum, tôi đang nghĩ sẽ mở thêm mục "tin học" đó là đề mục mà tôi thích, vì gốc gác kiếp trước của tôi là kỹ sư "cầu….cống" ( xây dựng / thủy lợi) mà…
Cám ơn các bạn đã ghé thăm.
›Trường Cũ Tình Xưa
Dec 30 2005
Tôi ở cư xá Thanh Đa sau vào trường Phú Thọ vẫn đi xe đạp qua chợ Bà Chiểu lên ngỏ Lăng Cha Cả để tơí trường (đua) Phú Thọ.
![]() |
|
Trung Học Hồ Ngọc Cẩn xưa |
![]() |
|
Tháng 12, 2004, với con trai út. |
Trưa vẫn ngồi dưới gốc cây trước trường để ăn cơm độn bo bo và củ khoai mì. Sân trường là nơí chúng tôi thực tập do trắc địa. Mới đó mà đã 30 năm.
"Tám trăm mạng, toát mồ hôi!
Giảng đường chật hẹp đứng ngồi lên nhau
Chân mình, guốc đạp quá đau
Nghiến răng, khấn vái cho mau hết giờ
Mỗi ngày ngồi đất tám giờ
Nghe phê, viết kiểm chẳng khờ người sao
Gõ đầu thằng bạn thì thào
Tóc bao nhiêu sợi là bao tội tình"
![]() |
|
Khoa Công Chánh, Đại Học Phú Thọ, xưa |
![]() |
|
Khoa Xây Dựng Đại Học Bách Khoa, 12/2004 |
"Bạn cũ xa rồi, có người về đất buông xuôi
Năm ba đứa bạn phương trời
Hai thằng chờ…về hưu năm tơí"
›Ra Đi Hay Ở Lại…Chỉ Một Nơi
Dec 02 2005
Mấy tuần nay, chứng kiến nhiều chuyến ra đi của những quen thân hay chỉ một người, một mẫu tin nào đó vô tình đọc, trên báo, lính tử trận, tử tội bị hành quyết, giàu nghèo, trẻ già: tuần tự ra đi, tuy khác chuyến xe nhưng chung một tuyến đường, về.
Tuyến đường? Đi và về? Mỗi ngày đi làm, lái xe trên xa lộ 5 từ San Diego lên Orange County, đi và về. Cứ mỗi ngày như thế, băng ngang qua vùng biển Oceanside, thấy thiên nhiên, biển và trời một màu, trần gian: ôi tươi đẹp vô cùng. Thật thế, tôi không biết phía bên kia cõi thế có đẹp như ở chốn này hay không? Điạ ngục, thiên đường và trần gian, tụ điểm chỉ một nơi. Ra đi hay ở lại cũng thế mà thôi.
Bài thơ với nhạc "Nghe Tiếng Suối Đời Gọi Dững Dưng" viết cho CD "Vành Nôi Trăm Năm" để kính tặng Ba Má tôi. Bài này riêng tặng cho Ba tôi đã từ bỏ tôi mà đi 2 năm trước. Bài này cũng gửi tặng cho anh Hiếu Anh, một nhạc sĩ đàn anh vừa mơí "nợ trần rủ áo" cách đây mấy hôm.
Bài nhạc viết về cõi chết nhưng rất lạc quan về cõi sống, ra đi hay ở lại chỉ một nơi! Đọc và nghe để thấy trần gian nầy, ôi tươi đẹp vô cùng.
Hãy thở cùng tôi, hãy sống cùng tôi hôm nay, hãy lắng nghe tiếng thở, tiếng chân của chính mình, của người tình đang tới….một lần là trăm năm…
Mời nghe…
›Đam mê…
Oct 30 2005
Tôi nói với người tình của tôi như vậy đó, hết truyện tới thơ, hết thơ tới nhạc và lại…computer! Những tuần vừa qua tôi qua một cơn ghiền kỳ lạ, làm website và nghiên cứu về SEO ( search engine optimization): làm thế nào để cho website của mình được sắp lên trang đầu tiên của các search engine. Rồi thì cũng đuối. Tôi rất khó chịu vơí bản thân mình khi không đạt được những gì mình muốn. Bệnh của tôi là đứa trẻ con, là con nhái muốn phình bụng lên cho bằng ông trời rồi, sẽ vỡ, vỡ. Nhưng tôi không chịu được những giọt nước mắt hoen mi của những người bệnh nhân của tôi. Xót xa lắm.
Thôi thì quay lại vơí nhạc và thơ, và em…
›Nhất Bộ Nhất Bái
Oct 16 2005
›Thống Kê
Oct 16 2005
Hứng chí theo lối "bạ đâu viết đó" tôi đã viết thêm hai trang Blog mới Fertility Made Simple, để giúp đỡ bệnh nhân nói tiếng Anh ngữ và Dr. Ho’s Personal Blog để "tâm sự" cùng bệnh nhân nói tiếng Anh để họ có thể hiểu BS nghĩ và làm gì khi đối đầu vơí những trường hợp bệnh gay go.
Đồng thời trang web IVF bằng Anh Ngữ cũng đang được hoàn chỉnh trở lại.

›Mặt Trời Bé Con
Sep 24 2005
Thằng bé đã nấu xong nồi cơm, cẩn thận, quăng vào trong nồi hai quả trứng vịt khi nước vừa cạn, như lời Má nó dặn. Đĩa rau muống luột đã luột xong còn nóng hổi, được đậy lên nắp nồi cơm ủ nóng, chờ Má nó về. Thường thì giờ này nếu không mưa thì nó đã chạy xuống bến đò Hà Thân để chờ đón mẹ đi bán hàng từ bên kia sông Hàn, hoặc chạy tuốt lên ngả Năm Sơn Chà chờ chuyến xe búyt cuối cùng từ Ngả Ba Cầu Đá Lách. Cứ mỗi lần như thế, thấy bóng mẹ, nó mừng cuốn quýt như con chó con, với tay xách túi hàng cho mẹ, cùng nhau lầm lũi đi qua những mái tôi nghèo lụp xụp xủa xóm chài vùng Mỹ Khê.
Hôm nay tại trời mưa, nó chỉ biết luột hột vịt và rau muống. Giá đừng mưa thì nó sẽ vọt lên tiệm phở "Ông Sài Gòn" để mua ít xương xúp bò để mẹ có tí gì ấm lòng.
7 giờ tối rồi, bài tập làm xong, cái đèn dầu leo lét vì cúp điện, Má vẫn chưa về. Nó đi thắp nhang. Anh chị nó linh thiêng lắm, sẽ che chở cho Má. Nó rùng mình không dám nghĩ tơí chuyện Má nó sẽ chết trôi vì chìm ghe qua sông, nổi lình bình. Hay, xe đò lật? Không thể như thế!
Mưa nhẹ hạt chỉ là những giọt lất phất sân trước, tiếng đàn tây ban cầm của người lính trọ, từ Sài Gòn ra, ở gian bên cạnh. Anh hạ sĩ quan, "rớt tú tài anh đi trung sĩ, em ở nhà lấy Mỹ đẻ con", anh vẫn nói với Má nó như thế, hát bài gì gì đó, những là "ngoài hiên giọt mưa thu tí tách rơi…". Thằng nhỏ mũi lòng, hoen mi.
Xếp tập vở, nó tự nhiên thấy mình đứng bên khung cửa sổ phòng của người lính hàng xóm len lén nhìn qua song.
Cây đàn guitar khá lớn so vơí tấm thân còm cỏi của nó. Chồm cả cánh tay phải vòng qua, mới với tới được những sợi dây đàn ở…tận bên kia. Những ngón tay trái mỏng và bé tí của thằng bé 11 tuổi không mạnh đủ để bấm cho hết 6 sợi dây đàn. "Thầy" chỉ cho nó bấm 4 dây dưới và bỏ bớt 2 dây trên. Nó thích "gam LA thứ, RÊ thứ và MI vì dễ bấm. Quẹt quẹt, cũng đệm và hát được một bài đầu tiên: "Thu Sầu".
Mưa đã tạnh và trăng lưỡi liềm tháng 8 ta đã chết chếch bên thềm. 10 giờ tối. Tiếng xe Honda, thồ, dừng trưóc mái hiên.
Má về! Con chó con cuốn quýt, quăng cây đàn trến ghế bố…"
Xin mời nghe "Mặt Trời Bé Con" của NS Trần Tiến, qua tiếng hát Bằng Kiều…
Hình như đêm nay Má đã về?
›Ngày đã tắt
Sep 18 2005
Người tình của anh ơi, chỉ còn cái tình của anh và em khi tuổi già héo úa sẽ giam giữ cuộc đời héo hon: của chúng ta. Khi mùa đông rồi sẽ đến….
›Học Nhạc Lý Với Con
Sep 18 2005
Số là bé Nguyên Vũ học dương cầm piano theo phương pháp Suzuki đã hơn một năm. Người ta chỉ dạy cho bé nghe và đàn mà thôi. Bây giờ mới được dạy nhạc lý.
Năm xưa Bố từng hỏi sư phụ của bố tại sao từ Mi lên Fa và từ Si lên Đô chỉ có "nửa tông"? Bố được trả lời là: "cứ như vậy mà làm, đừng thắc mắc, lôi thôi". Thầy dạy cho Bố 6 bộ hợp âm: không thăng giãm, một dấu thăng( #) và một dấu giãm (b). Bô hỏi tại sao? - "Cứ như thế mà nhớ, rồi tự "phăng" ra trên cần đàn mà đánh. Mày học chừng đó là đủ rồi". Thầy dạy cho Bố chơi Bolero và dặn là Rumba, Cha Cha Cha, Tango cũng như thế, cứ thế mà "phăng" ra. Nghe ra giống ông thầy dạy Karate cho bố dặn là "chỉ học một chiêu, học cho giỏi, thật giỏi là đủ".
Hôm nay thằng ni nhồ lại hỏi những câu deja vu, quá khứ hiện về, ám ảnh Bố. Tại sao E-F, và B-C chỉ có 1/2 step?
Quả báo nhãn tiền,,,,trời ạ!
›Katrina và BS. Mùi Quí Bồng
Sep 18 2005
Xem hình ở đây
và nghe đài CNN phỏng vấn BS Bồng ở đây
›Như Những Giòng Sông Nhỏ….
Aug 25 2005
Hôm qua, tôi dùng google.com mới biết là website của tôi được khách từ khắp nơi, trên thế giới viếng thăm, đại lục nào cũng có. Tôi đoan chắc là phải là người Việt. Nhiều bạn thư riêng cho tôi, cám ơn và khuyến khích. Mục đích của trang Blog nầy là "bạ đâu viết đó", thế mà được nhiều người quý mến: nhiều người tôi chưa hề gặp mặt. Tạ ơn Chúa, có internet.
Ôi "những giòng sông nhỏ", những giòng máu Việt Nam, vẫn luân lưu chảy. Những giòng sông không bỏ ta đi mà lại trở về từ muôn hướng.
Cảm động quá.
›Press Release
Aug 07 2005
›Chicks agree
Aug 04 2005
Mấy chú gà con cũng đồng ý. Mới đọc được tin này sáng nay. Hội Bảo Vệ Súc Vật đã lên tiếng chống đối hệ thống gà chiên Kentucky Fried Chicken đã "ngược đãi" các chú gà. Tôi ăn chay gần như 80%, hôm cuối tuần tháng trước đi Disneyland ngồi ăn đùi gà tây, nghe thằng con " amigo" hỏi một câu làm cho tôi muốn ói mữa: "Cha con mình ăn đùi gà tây như vậy có nghĩa là người ta phải giết con gà đi phải không?" Mô Phật, thôi ăn chay trường!›Kệ Người Ta
Jul 25 2005
Cảnh 1:
Bố dẫn con đi Fry’s Electronic để mua hard disk on sale. Cái 40 GB không sale $40. Cái có dung lượng gấp 3, 120GB giá $60 sau khi rebate thối lại $40, nghĩa là phải trả trước $100. Bố hỏi con nên chọn cái nào? Con, 9 tuổi, trả lời:
"Nếu con là Daddio thì con lấy cái $40. Con không cần cái lớn và tại sao con phải trả trước $100 để hy vọng người ta trả lại $40?"
Bố chọn cái thứ nhì : chịu trả trước $100.
Cảnh 2:
Bố nhận được traffic ticket vì đã vượt đèn đỏ và robocop, máy hình ở ngã tư chụp được. Bố làu bàu:
"Tại Daddio đi theo thằng ở lên bên cạnh"
" Kệ người ta. Lane của Daddio thì Daddio đi tại sao phải đi theo lane người ta để bị ticket?"
Bố cay cú đi học luật giao thông và lo nộp phạt.
Cảnh 3:
Bố dẫn con qua nhà cậu để mượn phim bộ Startrek. Có 3 bộ phim trên kệ:
"Tại sao con không mượn cả 3?"
"Con chỉ cần có một, coi xong con sẽ tuần tự mượn thêm hai bộ kia"
Bố gọi con là "Amigo" có nghĩa là " người bạn", rất trân trọng!
›Anh ơi hãy ngủ….
Jun 30 2005





